Sayonara...
I love you...
Cô ấy đã đi rồi, ra đi thật xa, xa lắm, đến một nơi tôi không còn thấy nữa, một nơi không còn chạm vào được nữa. Người chị gái là tất cả hi vọng, mục tiêu và cả ước mơ của tôi đã mất rồi, chỉ mới chiều nay...
Chết tiệt, tôi chưa kịp nói một câu tạm biệt, chưa kịp nói lần cuối rằng rất yêu quý cô ấy, chưa kịp làm cho cô ấy bất cứ điều gì. Quá vô dụng, phải không? Tôi phải làm thế nào đây? Tôi không dám nhìn vào nick chat của cô ấy vì biết từ giờ nó sẽ tối mãi. Tôi không dám đọc lại fic cô ấy viết, vì sợ sẽ nhớ lại chuỗi hoài niệm ngắn ngủi và bắt đầu đau. Tôi thấy vô vọng, cô đơn, và hụt hẫng...Tôi đã nghĩ rằng ít nhất phải làm gì đó cho cô ấy lần cuối cùng...Nhưng không kịp nữa rồi...
Quá đột ngột, quá khó khăn...Đau quá! Đau chết được...Khốn nạn...
Phải làm sao đây? Lúc này thực sự tôi không thể nghĩ thông được...Rốt cuộc, tôi phải làm sao đây? Cảm giác không giống với tiễn đưa một người bạn đi xa, vì biết rõ rằng sẽ có ngày gặp lại, ít nhất là họ còn tồn tại đâu đó quanh đây. Nhưng tôi biết rõ, cái nick đó sẽ không còn sáng nữa, vĩnh viễn không...
Chết tiệt!
Hôm nay omma của cô ấy (kết nghĩa thôi) nói chuyện với tôi. Họ thực sự đều đang rất đau, và có lẽ thời gian không dễ dàng gì xoá được vết cắt quá sâu và dài ấy...
Ám ảnh...Hoài niệm...Và ưu thương...
Cô ấy nói luôn ân hận vì chưa làm được gì cho mọi người :v Cô ấy không hiểu, nếu không làm được gì, tại sao mọi người lại thương tiếc, lại đau đớn tới vậy chứ?
Khốn kiếp!
Chết tiệt! Chết tiệt thật! Đời người tại sao lại ngắn ngủi như vậy? Cô ấy còn quá trẻ, còn quá nhiều chuyện muốn làm, còn quá nhiều người để quan tâm. Tại sao ông trời lại nhẫn tâm như vậy? Tại sao lại là cô ấy? Chết tiệt...Ung thư não...Tại sao lại là căn bệnh đó? Tại sao?
Câu trả lời, tôi sẽ không bao giờ nhận được...Và tôi thực sự cũng không thể trách cứ ông trời...Số phận con người là cái gì đó viển vông, mỏng manh lắm.
Nhưng nếu vậy thì làm sao để thoát khỏi mớ hỗn độn này đây? Tôi cần một ai đó để dựa và tiếp tục đi...Huyễn hoặc cũng được...
Nhưng nếu vậy thì làm sao để thoát khỏi mớ hỗn độn này đây? Tôi cần một ai đó để dựa và tiếp tục đi...Huyễn hoặc cũng được...
Ai đó cho tôi một câu trả lời đi?
Mất mát này, thực không chịu nổi...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét